A- A A+ | Tăng tương phản Giảm tương phản

Phác họa vẽ đẹp chiến đấu của người lính Việt qua những bài thơ mang khí thế hào hùng

'Việt Nam đất nước anh hùng' với những người lính kiên cường bất khuất, có lòng yêu nước nồng nàn, tinh thần kháng chiến bất diệt, đã đi vào thơ ca.

1.Thơ về người lính thời bình

Thời kháng chiến đã qua, người lính quay trở về làm một người bình thường, cũng như bao người khác cũng phải lao động và lo lắng cho cuộc sống. Chỉ là trong lòng họ luôn nhớ mãi về một thời oanh oanh liệt liệt nơi chiến trường bom đạn vô tình.

 

1. Khi người lính trở về

(Cao Hùng Cường)

Ta từ giã, một thời áo lính

Trở về nhà, với toan tính nhỏ nhoi

Chăm chỉ làm ăn, tính toán rạch ròi

Bù đắp lại, thiệt thòi ngày xa vắng...

 

Bao kẻ thù, ta còn chiến thắng

Khó khăn nào, ta chẳng vượt qua

Từ bàn tay, cuộc đời sẽ nở hoa

Những người lính, viết bài ca hạnh phúc.

-

Lại vươn lên, không bao giờ ngã gục

Trước gian lao, càng sôi sục tinh thần

Người lính chiến binh, chẳng có phân vân

Ta lại thắng, như bao lần chiến thắng...

 

2. Lính chiến gặp nhau

(Nguyễn Đình Huân)

Hơn bốn chục năm sóng gió phong ba

Cả hai anh vẫn cứ là chiến sĩ

Như ngày xưa bên nhau thời đánh Mỹ

Rừng Trường Sơn thành Quảng Trị năm xưa.

-

Những người lính đã từng trải nắng mưa

Có những trận đánh như đùa mà thắng

Nay gặp nhau hai mái đầu bạc trắng

Vẫn vẹn tròn với nghĩa nặng tình quê.

-

Nhớ cánh cò nơi xóm nhỏ chân đê

Bến sông xưa ai đã thề yêu mãi

Nụ hôn đầu trao cho cô bạn gái

Hẹn ngày về mùa hoa cải vàng bông.

-

Chẳng nhắc về những đóng góp chiến công

Nhắc đồng đội những đứa không còn nữa

Nằm lại rừng sâu một thời khói lửa

Những anh hùng mãi mãi thuở hai mươi.

-

Khi chia tay ôm nhau nở nụ cười

Thắm thiết như xưa của người lính chiến

Hào sảng vô tư thiệt tình lưu luyến

Hai người lính già mãn nguyện bên nhau.

 

3. Khi người lính trở về dạy học

(Nguyễn Trọng Nghĩa)

Đánh Mỹ khi xưa ở chiến hào

Ai nào nghĩ đến chuyện công lao

Nay về lên lớp lòng thanh thản

Giờ được vô trường dạ khát khao.

-

Phấn đấu tâm hồn luôn mở rộng

Luyện rèn tri thức một thêm cao

Xa ngành, hưu trí say cùng bạn

Xướng họa vần chung thấy ngọt ngào.

 

4. Lính thời bình

(Phạm Thị Hồng Thu)

Cứ ngỡ lâu rồi đất nước bình yên

Nhiệm vụ không nguy nan như thời chiến

Mới hay nơi trận địa không tiếng súng

Hiểm nguy vẫn còn thường trực, bủa vây

-

Bỏng chát gió Lào, sương muối buốt tay

Hạn rộng, mặn sâu, dập dồn lũ tới

Tội phạm, kẻ thù rình rập đó đây

Bất cứ đâu cần có các anh ngay

-

Trưa thao trường, đêm biên cương có hay

Vẫn bền gan, lặng thầm anh chiến đấu

Mồ hôi nồng quyện máu thấm đất nâu

Nghe tin anh* lòng đắng ngắt, quặn đau

-

Ôi, lính thời bình – Tổ quốc vẫn ngợi ca

Màu áo anh hòa màu xanh đất nước

Anh đang gieo mầm thanh bình hạnh phúc

Lính cụ Hồ ngân mãi “Tiến quân ca”!

2. Thơ về người lính cách mạng

Đời người lính nhiều chông gai, hiểm trở nhưng bằng niềm tin mãnh liệt vào đất nước, bằng tình yêu thương vô bờ bến với mảnh đất, con người Việt Nam mà họ đã lập nên kỳ tích khiến cả thế giới kinh sợ trong ngưỡng mộ. Những bài thơ dưới đây sẽ phác họa cho bạn thấy những khó khăn và sự dũng cảm của họ…

 

1. Có một thời như thế

(Trần Bá Căn)

Có một thời như thế chẳng hề quên

Là người lính - người quân nhân cách mạng

Dẫu chiến tranh nhưng tâm hồn lãng mạn

Dấu tâm tình trong đáy cóc ba lô.

-

Có một thời cháy bỏng những mùa khô

Rừng Tây Nguyên cây trút tàn chiếc lá

Còn vũng nước cũng tranh nhau vội vã

Thú với người tranh thủ uống thay nhau.

-

Rất nhiều lần nén chặt nỗi buồn đau

Khi đồng đội máu tuôn trào gục xuống

Trong chiến tranh dẫu rằng không ai muốn

Vì biên cương mà chấp nhận hy sinh.

-

Có một thời vì tổ quốc quên mình

Vẫn nhớ thương một bóng hình kiều nữ

Vẫn khát khao một tình yêu lắm chứ !

Bởi bản năng tạo hoá đã ban rồi.

-

Có một thời để nhớ mãi trong tôi

Đã tiến bước dưới quân kì quyết thắng

Bất chấp đạn bom, kể chi trời mưa nắng

Súng chắc tay- thời đó mãi sao quên.

-

Có một thời... Đồng đội mãi gọi tên....!

 

2. Người lính chiến

(Người Cầm Bút)

Một ba lô, một cây súng trên tay.

Người lính chiến băng qua vùng lửa khói.

Quê hương đau, vết hằn sâu bom đạn.

Của quân thù gieo chết chóc đau thương.

-

Xếp bút nghiên, anh hăng hái lên đường.

Một cây súng một ba lô, một ngôi sao rực lửa.

Trên đỉnh Trường sơn, rừng sơ xác úa.

Bom đạn dập dồn hối hả bước chân nhanh.

-

Anh muốn thật nhanh, tiến đến Sài thành.

Nơi quê hương anh đang ngày đêm trông ngóng.

Nhưng rồi anh nằm xuống khi căng tràn nhựa sống.

Bom đạn quân thù đã cản bước chân anh.

-

Tuổi hai mươi, anh nằm lại rừng xanh.

Anh không được vui niềm vui đại thắng!

Anh nằm lại nơi rừng hoang núi thẳm.

Hoá thân mình thành sông núi nước Nam.

-

Tôi lắng nghe trong gió núi mây ngàn.

Có tiếng hát cuộc đời anh vọng mãi.

Xin an lòng những gì anh để lại.

Có chúng tôi xin tiếp tục giữ gìn.

-

Dù gian nan vất vả, dẫu hy sinh

Vẫn hiên ngang không cúi đầu khuất phục.

 

3. Người bạn

(Vũ Phạm)

Có mấy lượt nhận được tin mày chết!

Trận mùa hè đỏ lửa 1972

Pháo dập xung quanh, bom nổ, đạn cày

Im tiếng súng, máu tuôn...mày gục ngã!

-

Thật kỳ diệu, tưởng chừng như phép lạ

Mày đã cựa mình, mệt lã bởi vết thương.

Năm 1975 khi kết thúc chiến trường.

Tưởng yên ổn về hậu phương êm ấm.

-

Giặc phương bắc thêm một lần gây hấn...

Mày lại lên đường ngăn chặn bước xâm lăng

Một tiếng nổ long trời ngay ở dưới chân

Mày ngất lịm không còn nghe tiếng thở!

-

Mấy giờ sau mắt mày chợt mở

Đôi chân mày không nguyên vẹn như xưa!

Thời gian trôi...mày không nhớ mấy mùa

Mày không chết...vì mày là người lính

-

Thật hiên ngang nhưng mày luôn câm nín

Bất chấp đạn bom...để đổi lấy hòa bình

Ý chí của mày...làm cho giặc khiếp kinh

Trong cuộc sống...bị làm tình làm tội!

-

Tao biết mày không chết...

nhưng tim mày nhức nhói

Mất niềm tin...còn đau hơn mảnh cối, đạn đồng!

Tao biết mày đang rỉ máu vết thương lòng

Trong độc lập, còn lắm thằng gục ngã...

 

4.  Ngọc… nghiến!

(Phan Thúc Định)

Mảnh bom găm vào lòng đất

Toạc cả cánh rừng mênh mông

Tháng năm âm thầm khỏa lấp

Vá lành bằng tấm thảm xanh!

-

Mảnh bom găm vào người anh

Như hạt cát cấy vào lòng trai

Trai cho đời những viên ngọc

Anh cho đời cả tương lai…

-

Tương lai cứ thế đi qua

Mảnh bom thì mãi nằm lại

Trái gió trở trời ào thức

Khói bom cứ thế trào về…

-

Em ngược rừng, em tìm cây nghiến cổ

Để hiểu vì sao nu nghiến say lòng

Em đã hiểu để có sắc vân kì diệu ấy

Nghiến nghiến răng tích nhựa ủ hương nồng!

-

Anh! Người lính đi vào mênh mông…

Phủ Quỳ, 19/12/19

 

5. Chú Bộ Đội

(Nguyễn Trường)

Hồi còn bé – quê tôi vùng kháng chiến

Bộ đội về sơ tán ở khắp nơi

Già, trẻ ,gái, trai đều gọi : chú bộ đội ơi

Tôi hỏi mẹ :…tại sao…đều bằng chú?

-

Mẹ bế tôi – thơm má tròn ửng đỏ

Chỉ tay lên tấm ảnh nhỏ – Bác Hồ

Các chú đây – bên Bác từ Thủ Đô

Nghe lời Bác đi đánh giặc cứu nước!

-

Các chú xông pha không bao giờ lùi bước

Gặp kẻ thù là đánh thắng con ơi

Không sợ gian nguy, không sợ máu rơi

Còn đi cấy đi cày, giúp dân trăm việc.

-

Bác lãnh đạo toàn dân vùng lên kháng chiến

Xây dựng quê hương, bảo vệ tổ quốc mình

Ta gọi Bác Hồ kính yêu :Hồ Chí Minh

Gọi bộ đội là : Chú, là anh – yêu mến!

 

6. Bộ đội màu xanh

(Phan Huy Hùng)

Cơn mưa rừng suối khe hung dữ

Quét tan nhà cửa , chia cắt dân

Các anh áo xanh màu Tổ quốc

Hàn đắp vết thương nối xóm làng.

-

Sao trên mũ tỏa ánh hào quang

Như năm ngón tay Bác Hồ chỉ lối

Dân như nước nuôi cá bộ đội

Không một ai có thể tách rời!

-

Hoà bình giặc núp khắp mọi nơi

Lấp niềm tin bao người lạc hướng

Màu áo xanh gieo mầm sự sống

Tình quân dân càng đẫm sắc màu.

-

Đánh giặc nội xâm không súng gươm

Bằng nhân nghĩa , trái tim trong sạch

Những quốc nạn dần dần lẩn tránh

Bộ đội vì dân khi Tổ quốc cần …

-

Các anh là trụ cột của thời gian

Bộ đội áo xanh không phai màu đất nước

Trái tim yêu máu căng lồng ngực

Bám đất , giữ trời sáng rực tuổi Xuân!

 

7. Đồng chí

(Chính Hữu)

Quê hương anh nước mặn đồng chua

Làng tôi nghèo đất cày lên sỏi đá

Anh với tôi đôi người xa lạ

Tự phương trời chẳng hẹn quen nhau

Súng bên súng, đầu sát bên đầu

Đêm rét chung chăn thành đôi tri kỉ

Đồng chí!

Ruộng nương anh gửi bạn thân cày

Gian nhà không, mặc kệ gió lung lay

Giếng nước gốc đa nhớ người ra lính

Anh với tôi biết từng cơn ớn lạnh

Sốt run người vầng trán ướt mồ hôi

Áo anh rách vai

Quần tôi có vài mảnh vá

Miệng cười buốt giá, chân không giày

Thương nhau tay nắm lấy bàn tay.

Đêm nay rừng hoang sương muối

Đứng cạnh bên nhau chờ giặc tới

Đầu súng trăng treo.


Nguồn:internet Copy link
Tổng số điểm của bài viết là: 0 trong 0 đánh giá
Click để đánh giá bài viết
Bài viết liên quan